Tô Mạt hơi mân mê môi, giận hắn liếc một cái, hắn luôn coi nàng như tiểu cô nương tử, cứ lạt
lại dùng chút ăn để dụ nàng, lát lại tặng chút trang sức trân châu để
trang điểm, thật là!
Dư quang nàng thoáng nhìn ba vị phu nhân lại đây, vội đẩy Hoàng Phủ Cẩn để hắn trốn đi, Hoàng Phủ Cẩn bất đắc dĩ,
không thể làm trái ý nàng, đành phải xoay người vào trong động hòn giả
sơn.
Hòn gỉa sơn đó thế nhưng bên trong có thông đạo, xa xa mơ hồ có thanh âm người nói chuyện truyền đến, còn có thanh âm của vài tiểu
hài tử vui đùa ầm ĩ.
Tô Mạt cười hành lễ với ba vị phu nhân.
Trần phu nhân cười nói:“Chúng ta thế vậy mà sơ suất, quả thật là ánh mắt thiển cận.”
Tô Mạt cười dài nói:“Phu nhân khiêm tốn ,” Nàng nhìn Tả phu nhân cùng Tần