Trong mắt Tần Nguyên Quân lúc này là một mĩ nhân khí độ bất phàm , lạnh nhạt thong dong , gặp biến không sợ hãi .
Tư thái tao nhã đoan trang , khí chất trầm ổn giống như hồng mai trong
tiết trời se lạnh , trong thiên địa tuyết trắng tinh khôi chỉ có mùi
hương của nàng quanh quẩn .
Chợt có người thúc ngựa chạy tới , xoay người đánh vào mông ngựa của hắn , con ngựa lập tức hí vang , lao thẳng ra ngoài .
Tần Nguyên Quân không đề phòng , suýt ngã xuống , còn may kĩ thuật cưỡi
ngựa của hắn cao siêu , lập tức nắm yên ngựa xoay tròn trở về tư thế ban đầu .
Nhìn hắn không hề có chút chật vật mà giống như đang trổ tài khiến cho khán đài một mảnh sôi trào , tiếng tung hô nở rộ .
Tô Mạt trộm nhìn đại tỷ, thấy nàng khẽ cắn môi , mắt tiệp run rẩy , vẻ mặt muốn cười nhưng cố nén .
Thấy thế , Tô Mạt quay đầu hướng lão phu nhân cười cười, lão phu nhân bất đắc dĩ thở dài.
Tô Mạt nắm vai đại tiểu thư lắc lắc : “Tỷ tỷ, hắn đang nhìn tỷ kìa .”
Đại tiểu thư vội chối : “Đừng nói bừa. Hắn nhìn ta làm gì ?”
Tô Mạt cười nói :“Muội thấy hắn rất anh tuấn nha ! ”
Đại tiểu thư quay đầu nhìn nàng , nghiêm trang nói:“Mạt nhi , Tề vương điện hạ so với hắn đẹp hơn .”
Tô Mạt đổ mồ hôi lạnh , đại tỷ tưởng nàng là hoa tâm nữ hài tử mất rồi .
Nàng vội vàng xua tay : “Không phải , muội không có ý đó .”
Đại
tiểu thư thật thà hỏi : “Vậy ngươi có ý tứ gì ? Mạt nhi, ta nói muội