Cái gì cũng không muốn làm, nhìn thấy xung quanh đều là cảm xúc bi quan.
Cảnh xuân tươi đẹp, nàng sẽ nói cảnh xuân đến, u oán như biển.
Mưa xuân thấm ướt vạn vật, nàng sẽ nói là vũ hoành phong cuồng tam nguyệt
mộ, hà kế lưu xuân trú (mưa đập gió tạt cuối tháng ba, hà tất gì phải
làm cho mùa xuân đứng lại).
Tóm lại thời điểm bị tổn thương, nhìn cái gì cũng đều là bi thương.
Người khác cứng rắn muốn chọc ghẹo nàng vui vẻ, nàng lại sẽ nhìn vào khuôn mặt tươi cười của người khác mà rơi lệ.
Tô Mạt nhớ rõ một cô bạn thân đã nói qua ,“Lúc thương tâm, ở trong cảnh
tượng náo nhiệt nhất, lệ rơi đầy mặt, cái loại tư vị này, là loại bạn
không sao hiểu được.”
Nàng là không thể cảm nhận lĩnh hội được, cũng không muốn lĩnh hội nó.
Nàng không muốn để chính mình thành không ốm mà rên khó gió than mưa, người
thương thu khóc nguyệt, nàng hy vọng tỷ tỷ cũng không phải loại đó.
Nhân sinh vốn là ngắn ngủi đau khổ, nếu còn muốn bỏ ra nhiều thời gian như