Nàng cười nói:“Cũng không biết bệ hạ Khúc Thủy Lưu Thương thế nào rồi, thiếp thân xin lui xuống chuẩn bị một chút.”
Hoàng quý phi chậm rãi nói:“Muội muội vẫn là nên ở trong tẩm cung của mình thôi, cũng không nên đi Tú Xuân uyển a?”
Lương phi nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn cười nói:“Tỷ tỷ thật hay nói giỡn. Trận thi đấu của bọn nhỏ, ta há sao phải đi?”
Nói xong nàng lại nhìn thoáng qua Tống Dung Miên, thấy nàng ta đang cụp mắt xuống, một bộ dáng yên lặng nhu thuận, nhưng nàng lại khẳng định vừa
rồi là đưa tin cho mình.
Thời điểm nàng dẫn theo người rời đi,
đúng lúc thấy Hoàng Phủ Giới ở đường hành lang nhàm chán đi đi lại lại,
nàng cười nói:“Thất điện hạ? Như thế nào không đi chơi đi?”
Hoàng Phủ Giới thấy nàng, vội vàng xoay người bỏ đi, lúc đi qua bên người
nàng thấp giọng nói:“Bọn họ cũng làm món bánh kem, ngươi truyền lời cho
Tô Mạt đừng làm. Bọn họ sẽ hãm hại nàng ấy.”
Nói nhanh xong , hắn bỏ chạy.
Lương phi kinh ngạc, chẳng lẽ hắn cố ý chờ mình ?
Đồng thời lại kinh hãi, bởi vì nàng phải hầu hạ hoàng đế, cho nên cách hoàng quý phi khá gần, vì tránh nghi ngờ, nàng vẫn không có tiếp cận Tô Mạt