Tô Mạt cười: "Nghe nói người làm nổ tung cái nồi ở nhà bếp hôm đó là ngươi ?"
Bùi Bảo Khương xấu hổ cười cười, lộ ra hàm răng trắng như tuyết, lại thấy
mình làm vậy quá mức khác người, vội che miệng lại, gật đầu: "Đúng
vậy, đúng vậy, ta thích ăn bỏng nhất. Nhưng mà chỉ có ra ngoài mới mua
được.Trong nhà không cho làm, trong cung cũng không có. Vất vả lắm ta
mới được tự mình làm nhưng lại báo hại phòng bếp phát nổ. Cái gì cũng
cháy hết."
Tô Mạt bật cười: "Làm bỏng đâu khó. Ngươi chỉ cần nhờ phụ thân ngươi sai người ra phố mua dụng cụ làm bỏng về là được."
Bùi Bảo Khương chu miệng, mặt nhăn lại, buồn rầu nói: "Tại ngươi không biết thôi. Cha ta ... Cha ta mà chiều ta giống như cha ngươi thì tốt biết