Tận mắt thấy hai nàng
bỏ đi không một chút băn khoăn, thái tử thấy trong lòng thật khó chịu,
cảm giác muốn bắt lấy một cái gì đó thì mũi truyền đến mùi hương của
nàng, thoang thoảng như có như không, mạnh mẽ nhưng cũng chậm chạp chui
sâu vào hồn hắn, càng làm hắn nhớ đến thân thể mềm mại của nàng.
Hắn không thể buông tay!
Thái tử tự nói với bản thân mình xong mới chậm chạp rời đi.
Sau núi giả cách đó không xa bước ra một người, vẻ mặt âm trầm, ánh mắt oán độc. Nàng hơi cong môi cười nhạt: “Tỷ tỷ, hy vọng tỷ sẽ không giành với ta, nếu không......”
Nàng hừ lạnh, dùng sức, nhánh hải đường trong tay lập tức gãy lìa.
Tiếng vang như tiếng xương người gãy.
Tô Mạt kéo tỷ tỷ đi nhanh như bay, chỉ khi về tới Hoa Xuân uyển nàng mới
thấy mình quá lỗ mảng, dù thái tử có ra sao thì tỷ tỷ cũng đang thích