Nàng không kiêu ngạo không siểm nịnh nhìn lại Tô Nhân Vũ, thâm thúy sâu xa, quật cường bất khuất.
Nàng nghe xong thản nhiên nói :“Nếu ta nói không ghen tị, đó là giả. Có đứa
nhỏ nào không nghĩ đến được đến cha mẹ cưng chiều? Nhưng bởi vì xuất
thân không giống, địa vị khác nhau, con của chính thất và thứ thiếp có
sự khác biệt. Có người vừa sinh ra liền được cha mẹ sủng ái, có người bị đuổi xuống thôn trang, làm những công việc nô tỳ cũng không phải làm.
Ăn không đủ no mặc không đủ ấm, còn bị di nương trút giận lên người,
động một chút là chửi mắng không cho cơm ăn.
Thử hỏi, nữ nhi nào đã từng sống như sẽ không ganh tỵ a?”
Vương phu nhân lạnh lùng nói :“Lão gia nghe thấy rồi đó, cho nên ngươi liền nguyền rủa chính tỷ tỷ mình?”
Đôi lông mi dày cao vút của Tô Mạt run rẩy :“ Có thể ở Phù Dung viên, ta đã rất thỏa mãn. Phu nhân rất tốt với ta, lão gia đối ta cũng thực chiếu