Tô Mạt gõ ngón trỏ
xuống bàn, cười nói:“Đám người Tề Tú Hữu cứ gương mắt nhìn chằm chằm mọi cử động của chúng ta, giờ này đã ăn gì đâu. Còn chúng ta có quá nhiều
đồ ăn ngon, ăn hoài không hết, cảm giác này quá tốt.”
Nàng lấy
một cái bánh, sau đó nhìn Tô Việt: “Nhị ca, huynh với Phương gia tỷ tỷ
mang hộp bánh đi vòng quanh đại viện đi, cho họ nghe mùi thèm chết
luôn.”
Tô Việt biết nàng muốn cho Tề Tú Hữu thấy Phương Oánh, liền cười nói: “Ý hay!”
Nói xong liền kêu Phương Oánh cầm hộp theo mình thì thấy Phương Oánh hình như hơi run, ánh mắt mang theo điểm sợ hãi.
Tô Mạt cười nói: “Đừng sợ, cứ đi, họ không có làm gì ngươi đâu.”
Phương Oánh vội nói:“Ngũ tiểu thư, vừa rồi họ còn đi quanh vườn hoa tìm tìm