Ép buộc suốt một đêm, Tề Tú Hữu chịu hết nổi, nếu không muốn lập công
trước mặt tả tướng, hắn đã ở trong phòng ôm thị thiếp chứ có ở đây đâu.
Nghe gà gáy sáng, hắn ngáp một cái, nói:“Hai tỷ đệ đó rất khả nghi, bản quan sẽ dẫn đi.”
Tô Mạt thản nhiên:“Ngài cứ dẫn đi, nhưng nếu bọn họ trong sach, phiền ngài thả họ về. Nếu ngài làm gì đó với hai chị em họ, ta sẽ không khách sáo
đâu.”
Tề Tú Hữu căm hận:“Nha đầu chết tiệt, sao ngươi dám ăn nói ngược ngạo hả?”
Tô Mạt nhướng mày:“Hôm qua ta đề nghị nhưng ngươi không đồng ý, sao giờ
lại nói khác? Giờ đã qua một đêm, tự nhiên lời ta nói hôm qua hết hiệu
lực. Ngươi có thể dẫn họ về điều tra nhưng nếu họ trong sạch thì phải
thả ngay, còn phải làm văn điệp chứng minh thân phận cho họ, tránh sau