Những gì hắn đã trải qua, nàng không giúp được, cũng không có máy thời gian
để có thể thay đổi quá khứ củ hắn nhưng từ giờ, nàng có thể ở bên hắn,
dùng hết khả năng của mình bù đắp lại cho hắn, khiến hắn bớt bi quan
hơn.
Nàng cười, nắm nhẹ tay hắn:“Tĩnh điện hạ, nếu người khác gặp chuyện giống như chàng, kẻ đó phải làm sao đây?”
Hoàng Phủ Cẩn cong miệng, ôn nhu nhìn nàng, chậm rãi nói:“Nếu hắn không có dã tâm, không có một tiểu nữ nhân bị nhiều người hâm mộ, hắn sẽ từ chức
làm một thứ dân.”
Hai má Tô Mạt đỏ bừng, giận dỗi: “Đứng đắn cho muội!.”
Hoàng Phủ Cẩn tựa trán mình sát trán nàng, cười nói:“Một đao cắt đứt mọi nghi ngờ. Hoàng đế có tâm phòng hắn, có thể tránh một lần không thể tránh
suốt đời. Thà rằng dứt khoát một lần cho xong.”
Không ai có thể thấu hiểu tâm hoàng đế.
Nếu hắn từ bỏ vị trí vương gia, trở thành một bá tánh bình thương không