Tô Mạt kinh ngạc nói,“Các nàng?”
Kim Kết gật gật đầu:“Dạ. Các vị ấy nói muốn ngắm vườn hoa của chúng ta.”
Tô Mạt liền phái người nói một tiếng với tổ mẫu còn mình thì dẫn các tỷ tỷ đi theo mình đón khách.
Đại tiểu thư không muốn gặp Tả tiểu thư, nhưng là xuất phát từ lễ tiết, cũng chỉ có thể đi qua.
Tả tiểu thư một thân nguyệt sắc, Bùi tiểu thư lại ăn mặc có vẻ tươi trẻ, tràn đầy sức sống.
“Tô Mạt, ta nghe nói về vườn hoa của ngươi lâu lắm rồi, hôm nay mới có
cơ hội tới được. Có một lần ta lén trốn ra ngoài đi dạo, thấy một nhà
trồng hoa bán, ta chưa kịp chơi lâu đã bị bắt trở về. Hôm đó. Ta bị mẫu
thân bỏ đói ba ngày, cấm cửa một tháng.”
Bùi Bảo Khương oán niệm
vô cùng:“Đồng dạng tiểu thư, vì sao ngươi có thể chung quanh đi bộ, muốn làm gì thì làm còn chúng ta chỉ có thể ru rú trong nhà, buồn chết ta
thôi.”
Nghe nàng càu nhàu, oán giận , Tô Mạt cười rộ lên.
Tả tiểu thư nghiêm mặt nói:“Bảo Khương muội muội, muội đừng bướng bỉnh như vậy. Nữ hài tử cần phải có bộ dáng nữ hài tử. Muôi cả ngày làm việc