Tô Mạt hừ một tiếng, nhảy lên cạnh giường, ghé vào lưng Bùi Bảo Khương đánh :
“Cho ngươi nói bậy.”
Vừa vặn Bùi Bảo Khương không phải đối thủ của nàng, có nội lực thật là tốt.
Ngày thứ hai, mấy nữ hài tử thức dậy sớm, sau khi ăn xong, Tả tiểu thư tìm
đại tiểu thư tản bộ, Bùi Bảo Khương tự nhiên lôi kéo Tô Mạt đi dạo vườn
hoa cùng xưởng sản xuất hương liệu.
Xưởng hương liệu của Tô Mạt
chỉ là gia công, đại bộ phận nguyên thủy hương liệu chủ yếu vẫn là nhập
của nước ngoài, nhưng có A Cổ Thái, có dụng cụ thủy tinh, có thể cho hắn phát huy tốt nhất. Tất cả mọi thứ hợp lại, càng phát huy được hiệu quả
tốt nhất, mùi hương càng đặc biệt hơn.
Cơm trưa cũng không ăn, Tô Mạt đi dạo qua tang kiều lâu.
Tàng kiều lâu thực chất là một tòa đại viên, độc lập với vườn hoa, ở vườn hoa phía đông bắc, đối diện với rạp hát ở phía tây.
Ở đó có hai mươi mấy vị ca cơ cùng vũ cơ, từ trong phủ Hoàng Phủ Cẩn đến, các nàng đều không muốn rời đi, đều lưu lại ở vườn hoa.
Tô Mạt