Phương Oánh hấp tấp thi lễ với Tô Mạt:
“Tiểu thư, Tiểu Vũ phát hỗn thôi, ngài đi nhanh đi, đừng làm chậm trễ thời gian.”
Phương Vũ lại trừng mắt với Tô Mạt, trong mắt đầy cảm xúc. Tô Mạt thờ dài, cười cười:
“Tốt lắm, ta cho ngươi xin lỗi, không nên làm cho Tề Tú Hữu mang các ngươi
đi, nhưng hộ tịch có vấn đề. Nay các ngươi quay lại vườn hoa, cùng Lam
mẹ giống nhau. Vài ngày nữa có thể đem văn thư đến”.
Thực tế
trong lòng nàng cũng hoài nghi, vì sao bọn họ có thể thống khoái mà đuổi về, thật sự là thích khách tìm được rồi sao? Huống hồ Tề Tú Hữu cũng
không phải vì thích khách mới bắt hai người họ đi. Nhưng nàng cũng không nhiều lời, chỉ xem phản ứng của bọn họ. Phương Oánh vui mừng tạ ơn, lại trấn an đệ đệ, cho hắn giải thích. Tô Mạt thấy Phương Vũ bất động,
nhìn hắn nói:
“Ngươi cảm thấy bị hèn hạ, thương tổn tự tôn cho nên muốn rời đi phải không?”
Bị nói trúng, Phương Vũ cắn cắn môi, không có phủ nhận, bởi vì muốn phân