Tần Nguyên Quân không dám tới gần, gắt gao cầm lấy cửa, sợ mình không nhịn được sẽ phá cửa xông lên.
Hắn lại nói:“Khi nào nàng buông xuông, nàng nhớ nói với Lan cô nương một
tiếng, nhắn tin cho ta, ta lập tức nói mẫu thân tới cưới nàng.”
Đại tiểu thư nhịn không được đổ mồ hôi lạnh, những xấu hổ lúc trước bị sự hàm hậu chất phát của hắn cuốn đi hết.
Nàng cúi đầu:“Đa tạ Tần công tử rộng lượng. Thỉnh công tử trăm ngàn lần đừng miễn cưỡng chính mình.”
Tần Nguyên Quân dùng sức gật đầu:“Không miễn cưỡng, một chút cũng không miễn cưỡng.”
Ở trong lòng hắn nàng là cao quý nhất, thuần khiết nhất, đừng nói nàng
băng thanh ngọc khiết như thế, cho dù là thật sự gả cho người, hắn cũng
sẽ không chút do dự......
Đột nhiên, hắn thấy mình sao âm u. Sao
hắn có thể nghĩ nnagf như vậy chứ. Người thuần khiết, lương thiện như
nàng chắc chắn sẽ được hạnh phúc, cùng trượng phu trăm năm kết tóc.
Đương nhiên, tốt nhất, trượng phu là hắn.
Nghĩ đến đây, hắn thế nhưng nhịn không được cười rộ lên.
Đại tiểu thư kinh ngạc nhìn hắn, nhịn không được mặt đỏ hồng, nhíu mi, cáo từ.
Tần Nguyên Quân hoảng sợ hãi. Ai cha, rắc rối. Hắn muốn chạy tới cản nàng