Tô Mạt lại sai ngươi
cầm loa hướng về núi hô: “Hải Nhất Đao, ngươi là đồ rùa đen rút đầu, mau nhanh chóng đầu hàng buông tha người vô tội, nếu ngoan cố, đầu ngươi sẽ treo trước cửa thành Lai Châu.”
Hung hổ hô mấy lượt, lời binh sĩ lại trở nên mềm mỏng:“ Ai đang ở trên núi nghe đây. Bất cứ người nào
không muốn cùng Hải Nhất Đao chống lại triều đình, chờ chúng ta tấn công lên núi thì mau giơ khăn đầu hàng. Tội của Hải Nhất Đao là mưu phản,
tội ác tày trời, phải chịu chém đầu. Mọi người không nên cùng hắn chết
chung.”
“Những ai bị bắt phải lên núi đều dược tha tội.”
“Ngày sáu tháng sau, chúng ta sẽ tấn công lên núi. Mọi người hãy suy nghĩ kĩ!”
Gào đến nỗi cổ họng đều đau, binh sĩ mới dừng lại. Máy bắn đá tiếp tục tấn công lên núi, tạo khoảng trống cho mọi người rút lui.
Trời vừa khô vừa nóng, quan lại đi theo ai cũng bơ phờ, mệt tưởng chết được.
Ai nấy hai mặt nhìn nhau, không biết trong hồ lô của Hoàng Phủ Cẩn cùng Tô Mạt muốn bán gì.
Trở lại phủ, Hoàng Phủ Cẩn liền bắt đầu một mình triệu kiến các quan viên
lớn nhỏ tại Lai Châu, từng người, từng người một đều nhận được những câu hỏi khác nhau, có người được hỏi về gia đình, có người hỏi xem họ có ý