Tô Mạt nha một tiếng, nhảy dựng lên, nháo nhào rửa mặt thay quần áo.
A Lí cung kính chờ ở bên ngoài, thấy nàng như vậy không nhịn được bật cười.
Tô Mạt ngạc nhiên: “A Lí, ngươi cũng biết cười nha.”
A Lí xấu hổ, mặt đỏ bừng, trình lên một phong thư mật: “Kinh thành truyền đến.”
Tin tức từ kinh thành do Lăng Nhược với Lưu Vân thu thập rồi gởi tới, chủ
yếu thực thi mệnh lệnh của Tô Mạt và tin tức về hành động của thái tử.
Mật thư nói, thái tử lựa chọn giang sơn, đại tiểu thư thương tâm muốn cả
đời không lấy chồng nhưng được Tần công tử khuyên nên đã thay đổi ý
niệm. Thái tử lại không muốn buông tha, từng tìm cách gặp riêng đại tiểu thư nhưng bị nàng kiên quyết từ chối.
Một tin tức nữa: Đại hôn của thái tử sẽ được tổ chức vào ngày đông chí.
Chuyện này khiến Tô Mạt rất vui.
Nàng còn sợ thái tử không chọn giang sơn kìa. Tỷ tỷ là người đơn thuần, nếu
hắn dám làm như vậy, tỷ tỷ nàng sẽ vạn kiếp bất phục.
Chắc chắn, vì hắn, ngay cả mạng mình, tỷ ấy cũng không cần.
Giờ cần đối phó chuyện trước mắt, Tô Mạt đành gác lại chuyện kinh thành qua một bên, dẫn người tới chỗ Hoàng Phủ Cẩn hội hợp, sau đó chạy tới kho
chứa vũ khí.
Kho chứa vũ khí do nàng đặc biệt thiết kế, bên ngoài là thị vệ phủ nha canh gác, bên trong là thị vệ từ kinh thành đến gác,