Giọng nói của hắn thản nhiên, chỉ như để xác nhận một vấn đề. Ánh mắt hắn còn hơi mị lên, say
mê nhìn nàng như nhìn một tác phẩm nghệ thuật có một không hai.
Tô Mạt mắng thầm trong bụng: “ Đồ biến thái! Tưởng gì, hóa ra có sở thích giết người. Điên nặng rồi!”
Có lẽ, tâm lý vặn vẹo của hắn là do suốt ngày sống trong bóng tối mà thành.
Tay hắn lạnh như băng , ngón út giật giật, đè chặt mạch máu nơi cổ nàng:“Ngươi thích cái gì?”
Tô Mạt ngẩn ra:“Còn sống.”
Đừng hở chút hù nàng là được, tâm nàng nhỏ lắm, không chịu nổi hù dọa đâu.
Gương mặt tưởng chừng cứng ngắc của hắn có chút biến đổi, lông mày giật giật, ánh mắt vốn ngập sát khí lại giản ra, biểu tình trở lại bình thường: “
Nếu lấy được thiên hạ này, ta sẽ tặng nàng làm đồ chơi. Có thích không?”
Nhóm người Hải Nhất Đao ngây dại.
Tiết Nhị đương gia than nhẹ. Gã Vu Hận Sinh này đúng là kì lạ, làm gì cũng
điên cuồng khủng bố. Hắn vốn ư thích giết người, nhưng không phải cái
loại giết người bình thường mà theo gã nói là một loiaj nghệ thuật. Con
mồi bị gã nhắm trúng đa phần không phải bị gã tự tay giết chết mà là bị