Diệp Tri Vân ngồi yên một chỗ, nét mặt âm trầm. Vết sẹo trên mặt càng dữ tợn.
Lưu Vân vẻ ngoài bình tĩnh nhưng sâu trong mắt là bi thương cũng cực.
Hai mắt Lưu Hỏa vừa đỏ vừa sung, nhìn là biết khóc rất nhiều.
Tô Mạt ngồi bên cạnh Diệp Tri Vân, tựa đầu vào vai ông ta: “Diệp bá, là
người cho phép Lưu Niên đi bảo vệ hoàng đế, giờ hắn mất, chắc người buồn lắm.”
Diệp Tri Vân Im lặng hệt như một pho tượng, sau một lúc
lâu, mới mở miệng:“Hắn đáng chết, nhưng không thể đột nhiên mà chết, ít
nhất triều đình không thể loạn. Tuy hắn thật đáng chết, nhưng hắn cai
trị thiên hạ này cũng không tệ lắm. Ngay cả...... Hoàng hậu đều … không
bằng, ai giết hắn chết ta không quan tâm nhưng cần phải khiến cho thiên