Một thị vệ khác chạy
tới, Tô Mạt phất tay, một luống kình phong thổi tới phong kín mấy đại
huyệt biến hắn trở thành tượng điêu khắc.
Lăng Nhược thấy vậy, vừa sợ vừa bội phục. Tiểu thư mới ra ngoài một thời gian ngắn mà công phu đã tiến bộ đến không ngờ.
Loại này phất huyệt thủ pháp này, người thường phải mất vài năm mới thi triển thuần thục được.
Nhìn vào, Tô Mạt biết ngay thị vệ này là do tô Văn Nhi cho Vương phu nhân
mượn để dễ bề hành động. Mụ ta muốn nhân cơ hội mọi người đang tụ tập
chỗ lão phu nhân mà tới đây thực hiện quỷ kế.
Vương phu nhân đang ôm một đứa nhỏ, thấy nàng tới thì lạnh lùng : " A, chủ nhà đến đây!”
Hỉ Thước thấy Tô Mạt đến, vội chạy tới, sắc mặt trắng bệch càng thêm tiều tụy : “Tiểu thư, xin người cứu mập mập.”
Trẻ con không có đại danh, chỉ có nhũ danh. Nhũ danh mập mập là do lão phu
nhân đặt, muốn cho nó lớn lên mập mạp, khỏe mạnh hơn người.
Tô