Lăng Nhược phi thân lên, tiếp được đứa nhỏ.
Tô Mạt giống như đang đánh đàn, mười ngón tay bay múa, cổ họng của Vương
phu nhan phát ra mấy tiếng " ô.. ô " kì quái, hai mát nhắm nghiền, té
xuống.
Mọi người thấy nàng miệng sùi bọt mép, cả người run
rẩy. Tô Mạt nhìn xuống, thản nhiên nói:“Phu nhân đã trước đây bị trúng
gió, không chịu ở trong nhà nghỉ ngơi, chạy loạn qua đây, chỉ sợ bệnh
càng năng thêm.
Nói xong, nàng phái người đỡ bà trở về chăm sóc cẩn thận.
Lúc này Tô Trì, Tô Văn Nhi cùng vài thị vệ mới chạy tới.
Tô Trì vọt tới trước mặt Tô Mạt, phẫn nộ nói:“Ngươi làm gì mẫu thân ta ? "
Tô Mạt quay đầu cười dài nhìn bọn họ, bộ dáng thực vô tội:“Muội không có làm gì hết. "
Tô Trì nhào tới, đá mấy bà tử ra xa : " Mẫu thân, người có sao không ? "
Vương phu nhân nghe hắn nói chuyện nhưng không tài nào nói được, miệng cong