Nói xong, nàng với Tô
Việt đi tới phía trước, Lưu Hỏa theo sau, ai cũng yên lặng. Lưu Vân đứng ở đằng xa, dưới ánh đèn có một nữ tử bị điểm huyệt đang ngồi, trợn mắt
căm tức nhìn qua.
Tô Việt ngẩn ra, vội nói:“Hiểu lầm, hiểu lầm!” Sau đó chạy tới : " Hoa cố nương, sao cố nương ở đây ? "
Vị cô nương này đúng là Hoa Ngọc La của Vương gia. Nàng oán hận trừng Tô Việt, lại quay qua liếc Lưu Vân.
Lưu Vân thấy ra là người quen, đưa mắt hỏi ý kiến tô Mạt. Tô Mạt ra hiệu cho hắn thả người.
Lưu Vân thay nàng giải huyệt câm, Hoa Ngọc La lập tức nhảy dựng lên, thở
phì phì trừng mắt nhìn Lưu Vân: “Không hỏi xanh đỏ đen trắng đã nói ta
lén lút.”
Lưu Vân thấy nàng là người quen của Tô việt nên không nói gì, xin lỗi rồi lui xuống.
Tô Mạt mỉm cười nhìn nàng, cô gái này nhìn bề ngoài là nha hoàn của gia
tộc lớn, nhưng coi bộ không phải nha đầu nhất đẳng, chắc là nhị hoặc