Tô Mạt nghiêng đầu thấy Thủy Muội chạy đến, cái trán nàng ướt sũng, kinh ngạc nói: “Có quỷ đuổi ngươi sao?”
Hai má Thủy Muội đỏ bừng, đôi mắt sáng ngời: “Tiểu thư, tiểu thư, là Tần công tử…. Tần công tử tỉnh!!!”
Tô Mạt cùng Kim Kết nháy nháy mắt, hai mắt vụt sáng.
Ngay lập tức hai người nhảy dựng lên, lớn tiếng hỏi: “Thật?”
Thủy Muội kích động đến mức hai mắt ẩn hiện nước mắt: “Thật… Là thật.
Mới vừa rồi Cầu Vồng cùng Hồ tiên sinh sau khi thi châm cho hắn, đại
tiểu thư đến nói chuyện với hắn, hắn liền lặng lẽ mở mắt.”
Bọn họ đã tạo nên kỳ tích!!
Tô Mạt cũng không chơi cờ nữa, ném hạt thủy tinh kéo Hoàng Phủ Cẩn chạy: “Nhanh chút, nhanh trở về nhìn xem, chúng ta cũng phải chúc mừng mới
được.”
Kim Kết sai người đến thu thập, phải thu thập lại công văn của Hoàng Phủ Cẩn thật tốt, không thể thiếu một trang giấy.
Tất cả công văn đều bỏ vào túi da, sau đó Hình bộ đi theo Hoàng Phủ Cẩn
mang theo công văn đi về Hình bộ trước, còn bọn họ thì lên xe ngựa như
một làn khói đi về phía Tô gia.
Tô Nhân Vũ cùng Tô Việt vào ban ngày đã đến nha môn, lão phu nhân cùng nhóm hài tử thì ở trong nhà.
Tô Hinh Nhi cũng từ Hương lâu chạy về nhà, hai nhóm người gặp nhau tại cửa.
Mọi người chạy đến tiểu viện của Tần Nguyên Quân. Khí xuân se lạnh,