Diệp Tri Vân thấy nàng nhận sai, tựa hồ cũng không còn giận như vừa rồi: “Biết sai là tốt rồi.”
Tô Mạt lại hỏi: “Cha nuôi, vậy cha có thể nói cho chúng con biết vì sao
không thể mượn huyền băng châu được không? Cũng không phải chúng con
không trả.”
Cơn giận của Diệp Tri Vân thoáng cái vọt lên, “phanh” một tiếng đụng vào xà ngang sau đó ngã xuống, tức tới mức hai mắt trợn
trắng: “Chớ cùng ta nói chuyện, đều đi ra ngoài, đi ra ngoài!!!!”
Tô Mạt không thể làm gì khác hơn đành phải đi ra ngoài. Lưu Vân Lưu Hỏa ở ngoài vẻ mặt đồng tình nhìn nàng.
Mấy người tránh Diệp Tri Vân, Tô Mạt hỏi: “Vương gia đâu?”
Lưu Vân nói: “Sáng sớm đã trốn đến nha môn.”
Tô Mạt liếc bọn họ một cái: “Các ngươi cũng không nhắc nhở ta.” Để nàng
ngốc như vậy mơ màng tiến vào, bị Diệp lão nhân dạy
dỗ.
Lưu Hỏa cười nói: “Tiểu thư, cái này gọi là có nạn cùng chịu. Có cần gọi A Lí đến để sư phụ giáo huấn một chút hay không?”
Tô Mạt dùng mắt khoét hắn: “Đại các lĩnh khi nào thì đến kinh.”
Lưu Vân thấp giọng nói: “Đã đến, đang ở nhã gian trà lâu chờ.”
Trà lâu? Tô Mạt cảm thấy đầu của mình to ra. Tuy rằng bọn họ đều rất lợi