Tô Việt nói: “Nàng là nữ nhi của gia đình nghèo nhất huyện Hoài Âm. Vào một năm khi Vương cậu làm vận chuyển đường sông, bọn họ vì muốn triều đình cấp ngân lượng cứu tế thiên tai nên đào hổng đê điều vốn đang chắc chắn, khiến một phần ba thôn bị ngập. Nhà của Hoa cô nương ở ngay trong đó. Trong nhà chỉ còn
lại mình nàng, bởi vì ngày thường sạch sẽ gọn gàng, sau khi trưởng thành thì bị người môi giới đưa đi, tổng cộng mười bảy nha đầu đều bị đưa đến cho Vương Minh Chí.”
Càng nói càng tức, về sau hắn cũng không gọi Vương Minh Chí là cậu nữa.
Tô Mạt xiết chặt lá thư trong tay, nói: “Hoa cô nương vẫn nhớ rõ mối hận của hương thân phụ lão, một bên làm nha hoàn ở Vương gia, một bên tìm
kiếm cơ hội báo thù, thật sự khiến người khác khâm phục.”
Nếu là chính nàng, nàng cũng không biết có thể làm được hay không. Nàng
thổn thức không thôi: “Nhị ca, huynh yên tâm, chúng ta nhất định sẽ cứu
nàng.”
Tô Việt cùng nàng thương lượng phương pháp. Tô Mạt nghĩ nghĩ, Vương gia
tất nhiên sẽ chông trừng nàng cẩn thận hơn, nếu là cứng rắn trộm người