Hoàng Phủ Cẩn cười
nói: “Không phải ta, là bằng hữu của Nhị ca nàng. Bọn họ đi qua vườn hoa thấy đẹp, muốn Nhị ca nàng hỗ trợ. Nhị ca vẫn không chịu, sợ bọn họ
cướp mất buôn bán của nàng. Sau đó bọn họ cam đoan tuyệt không làm giống nàng, mấy người bọn họ muốn hợp tác làm một tòa nghỉ dưỡng lớn, nam có
thể cưỡi ngựa bắn cung, nữ có thể du ngoạn là tốt rồi. Vườn là có sẵn,
phòng ấm bọn họ cũng có sẵn, sân khấu có vài tòa…”
Nghe hắn nói
như vậy, Tô Mạt nói: “Như vậy chúng ta hợp tác với bọn họ. Ta cũng không mở cái gì mà làng du lịch, mang một vài thứ đến cho bọn họ mượn.”
Dù sao sau khi nàng cùng Trầm lão gia mở ngân hàng tư nhân tài chính đã giống như trứng chọi đá.
Tuy rằng buôn bán náo nhiệt, lời được nhiều tiền, thế nhưng vì mở ngân hàng tư nhân mà dùng một số lượng lớn tiền vốn khiến khố tiền của nàng đã