Nàng cười nói: "Xem chừng bệ hạ cũng không biết." Nếu không Hoàng Phủ Cẩn sẽ nói.
Hoàng Phủ Cẩn cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, thuận tay ở trên bản vẽ bên
cạnh, vẽ một đóa hoa nhỏ, rồi nói: "Hắn bị bệnh, đã nhiều ngày chưa từng vào triều, chỉ cho gọi cận thần vào gặp, hôm nay, đến một thần tử cũng
không cho gọi, nghe nói là Tống Dung tần đến hầu hạ."
Hắn không muốn đem chuyện cha nuôi bức mình nói cho nàng biết, cho nàng khó xử, hắn thầm nghĩ đến việc giông bão sắp tới , để nàng có thể toàn thân mà lui.
Mỗi một cuộc tranh dành quyền lực đều mang đến
tinh phong huyết vũ, ai cũng không thể cam đoan mình sẽ không gặp phải
sai sót, hắn không thể để nàng gặp phải bất trắc.
Tô Mạt khẽ cau mày, kinh ngạc nói: "Tống Dung Miên rất được sủng ái sao?"
Thật không ngờ tới, Hoàng đế làm việc dường như càng ngày càng kỳ lạ, nàng
lại nghĩ tới gì đó, hỏi: "Tiêu Vũ Lâu đi gặp cha nuôi, như thế nào rồi?"
Hoàng Phủ Cẩn rũ mắt xuống, tựa đầu trên vai nàng, bình thản nói: "Ta cũng