Hoàng Phủ Giới suy nghĩ một chút, gật đầu một cái coi như là đáp ứng, sau đó nhìn bọn họ đi xa.
Hắn nghĩ thầm: “Rốt cuộc nên làm gì bây giờ? Tại sao nhị ca lại không vội cứu phụ hoàng ra ngoài.”
Đảo mắt đã đến tháng giêng, năm này trong cung phát ra lệnh cấm, bởi vì
long thể của Bệ hạ không tốt, yêu cầu các nơi trong kinh thành giảm bớt
vui chơi, cũng không được tổ chức du ngoạn có quy mô lớn, tất cả đều
phải an phận ở nhà.
Hơn nữa ban đêm cũng có lệnh cấm đi lại.
Trong đêm khuya đoàn người của Tô Mạt lặng lẽ vào cung, theo chỉ dẫn của Diệp Tri Vân, tìm được đường vào cung.
Địa cung nằm ngay dưới chân của lãnh cung, ngoài một cửa bí mật hoàng đế hay ra vào, còn có hai cửa khác, bởi vì Diệp Tri Vân cũng tham gia xây dựng, hơn nữa lúc đó hoàng đế muốn chôn sống ông bên trong, cho nên ông vô cùng hiểu rõ nơi này.
Cơ quan từ từ mở ra, phát ra tiếng lạch cạch, lập tức một luồng hơi ẩm
lẫn mùi nấm mốc bốc lên. Hoàng Phủ Cẩn dùng nội công, đánh tan luồng
khí, sau đó dẫn đầu tiến vào.
Đầu tiên là một hành lang rất dài, hai bên vách tường là đèn dầu, do có