“Phụ hoàng, xin người không cần cố chấp như vậy!” Mặc dù cả một đêm không ngủ, nhưng tinh thần của Hoàng Phủ Cẩn vẫn rất tốt.
Hoàng đế lạnh lùng nhìn hắn, nếu không phải sợ làm hỏng địa cung thì tại sao ông phải đợi bên ngoài? Ông đã sớm cho người dùng tên bắn chết bọn
họ!
Ông phất tay ra hiệu cho binh lính thi hành mệnh lệnh như cũ, Diệp Tri
Vân cười ha ha, không hề sợ hãi, “Đến ngày hôm nay, cũng nên kết thúc
chuyện cũ.”
Ông hét to một tiếng, dùng khinh công nhảy lên giống như đại bàng giương cánh bay về phía hoàng đế.
Hoàng Phủ Giới vội vàng rút kiếm ra, “Bảo vệ bệ hạ.”
Lập tức một cơn mưa tên bay đến, Diệp Tri Vân lại không hề sợ những mũi tên đó, vẫn thẳng hướng cũ nhảy đến.
Tô Mạt không muốn đánh nhau, cũng không muốn cùng hoàng đế lật mặt khi
cả gia đình chưa rời đi hoàn toàn, nàng nhỏ giọng nói: “Cẩn ca ca, tạm
thời chế trụ hoàng đế, để cho ông ấy không thể thương tổn đến chúng ta,