Nhưng vào lúc này, Hoàng Phủ Cẩn lại muốn rời đi.
Không cho ông có cơ hội cơ hội nói lời xin lỗi, một cơ hội để xin tha thứ cũng không có.
Hoàng Phủ Cẩn không suy nghĩ gì thêm, trực tiếp ngăn ông ngoài tâm của
mình, “Bệ Hạ, những lời nói này ngài nên nói cùng mẫu thân thì hơn. Nếu
như ngài đã từng yêu người thì nên nói cho người biết, ngài đã dành tình yêu thương như thế nào cho người!”
Hắn cười lạnh lùng, buông hoàng đế ra, lui về sau, nhân tiện kéo cả Diệp Tri Vân đi theo.
Đoàn người mau chóng rời đi.
Trước khi đi, Tiêu Vũ Lâu quay lại nhìn hoàng đế một lần, có nhiều người đến khi mất đi rồi mới nhận ra thứ mình quý trọng nhất, thứ mình không
muốn mất đi nhất. Nam nhân giống như hoàng đế là người đáng hận nhất
nhưng cũng rất đáng thương, hết lần này đến lần khác tổn thương người
mình yêu, sau đó dùng muôn vàn lý do để biện minh cho chính bản thân,