Tô Văn Nhi quỳ xuống, khiến tất cả mọi người đều giật mình, nàng ta dùng đầu gối tiến lên mấy bước, nắm lấy làn váy của Tô Mạt, vừa khóc vừa
nói: “Mạt Nhi, Mạt Nhi, chẳng lẽ muội thấy chết mà không cứu sao? Tỷ
cũng không phải vì bản thân mình, tỷ van cầu muội, dù muội có hận tỷ,
muội có thể đánh, có thể mắng tỷ, thậm chí có thể giết tỷ, nhưng xin
muội hãy cứu con trai của tỷ.”
Nước mắt của nàng ta rơi đầy mặt, dáng vẻ van xin, rất đáng thương.
Tô Mạt từng bước lui về sau, không để cho nàng bắt được làn váy, loại người như vậy chỉ liếc mắt nhìn cũng thấy ghê tởm.
Tô Văn Nhi khóc đến mức ngã xuống đất, tất cả mọi người đều cảm thấy
kinh ngạc, một khắc trước nàng vẫn là bộ dạng cao cao tại thượng vậy mà