Huống hồ, bản thân nàng cũng là tiểu thư khuê các, nếu thật sự khiêu vũ, dù tuyệt thế thì sao?
Đứng đầu ngọn gió, có được tất có mất.
Khi đạt được cái danh hiệu kia, thật ra ở trong cái vòng lẩn quẩn của danh môn kia vậy sẽ mất đi cái yếu tố đoan trang rồi.
Sau đó cũng không thể được như trước nữa.
Sau bụi hoa vẫn liên tục vang lên tiếng thì thầm, ngẫu nhiên có người làm
tốt, cũng bị Thẩm tam tiểu thư và nha hoàn của mình nói ra thành loại
không đáng đồng tiền.
"Thật sự là xấu mặt, xem ra Duy Dương không có ai, mỗi năm đều là những thứ chúng ta chơi chán rồi."
"Tiểu thư, người cũng nghĩ xem, người là ai, các nàng là ai. Người đã gặp
qua, nếm qua, thử quả, các nàng có thể so sánh được sao? Đời nàng các
nàng chỉ sợ không có cơ hội thử qua."
Nha hoàn kia được cơ hội tâng bốc chủ tử của mình, bảo sao mỗi khi chủ tử đi làm chuyện xấu đều mang nàng ta theo.
Tô Mạt nghe mà không nhịn được cười.
Ngay khi vũ hội sắp kết thúc, tri phủ phu nhân sắp không nhịn được muốn
tuyên bố kết thúc ca múa, để mọi người tự do hoạt động, đồng thời thúc