Tô Mạt hừ một tiếng.
Hồ Tú Hồng cười khanh khách, chạy đến bên người nàng,“Nha nha, cái này tính là nói chuyện nha.”
Tô Mạt liếc nàng một cái, Hồ Tú Hồng hì hì nói:“Ta thề, ta sẽ không phản
bội ngươi, ta sẽ đối với ngươi tốt nhất, sẽ không tốt với người khác hơn với ngươi.”
Nàng ghé sát lỗ tai nói:“Lai Châu có rất nhiều trò
vui, chúng ta đi lên nhìn xem được không. Nghe nói bọn họ không giới
nghiêm ban đêm, toàn bộ buổi tối đều có người qua người lai rất náo
nhiệt .”
Tô Mạt không có gì hứng thú,“Có cái gì vui chứ.”
Kiếp trước có gì mà chưa từng chơi qua?
Hồ Tú Hồng lập tức tinh thần tỉnh táo,“Có kịch đèn chiếu a, hoa đăng hội
a, chợ đêm a, xiếc ảo thuật a, ảo thuật nha...... Ai nha, nhiều lắm, Mạt Mạt tỷ tỷ, Mạt Mạt tốt, chúng ta đi chơi được không.”. Nếu Mạt Mạt