Đi khoảng thời gian
rất lâu, Tô Mạt bị hắc y đại hán vác trên đầu vai xóc lộp cộp rất không
thoải mái, đành phải làm bộ tỉnh lại, sợ hãi kêu một tiếng,“A, các ngươi là ai?”
Đại hán kia thấy nàng tỉnh lại, cũng không sợ hãi, bất
quá là tiểu nha đầu tám tuổi, có thể làm được cái gì. Hơn nữa hắn đã lục soát qua trên thân nàng cũng không có gì vũ khí nào.
Đại hán cõng nàng cước bộ dưới chân như gió,“Chúng ta sẽ cho ngươi hưởng phúc .”
Tiểu nha đầu da dẻ mịn màng trắng nõn như vậy, xinh tươi khiến mọi người chú ý, tặng cho đại công tử, về sau dạy dỗ cẩn thận một phen, khẳng định sẽ là mặt hàng cực phẩm.
Tô Mạt bắt đầu giãy dụa, đại hán uy hiếp nói:“Kêu la tiếp ta sẽ đánh ngất ngươi.”
Tô Mạt bịt miệng, nói:“uhm…. Xóc.”
Đại hán cười mắng:“Nha đầu chết tiệt kia còn rất biết hưởng thụ.” Liền thay đổi tư thế cõng nàng.
Tô Mạt đắc ý hướng Tĩnh thiếu gia cười cười, thông cảm với hắn bị người
khác khiêng như vác bao tải, nếu bị A Lí bọn họ biết, người luôn luôn
được bọn họ tôn thờ Tĩnh thiếu gia, một thiếu niên phong thái trác tuyệt tuấn lãnh như vậy, bị người ta khiêng như thế, khẳng định sẽ mất hình