Tô Mạt quệt miệng,“Cũng phải có chút an ủi phí chứ. Ngươi không phải biết đại công tử là ai sao?”
Tĩnh thiếu gia rũ mắt nhìn nàng, trong ánh sáng ảm đạm, cặp mắt kia của nàng giống như vì sao tinh tú, mà hắn nội lực hùng hậu, dù đang ở trong đêm
đen cũng nhìn rất rõ ràng.
“Ngươi biết thân phận của hắn rồi.”
Tô Mạt bĩu môi, nghịch những hoa văn trên tà áo của hắn, vậy mà không nói cho nàng nghe.
Tĩnh thiếu gia ôm nàng đi như bay,“Cơ bản có thể kết luận, nhưng không bắt
được hắn, không có chứng cớ, chỉ có thể coi như không nhìn thấy.”
Rất nhanh, phía sau truyền đến vài tiếng âm thanh ầm ĩ như tiếng lưỡi dao
đâm vào da thịt, Tĩnh thiếu gia thản nhiên nói:“Giải quyết đám chó săn
đó.”
Nói xong ôm Tô Mạt phi thân dựng lên, vài động tác mau lẹ,
lọt vào trong một tòa tòa nhà lớn, sau đó lại bay nhanh xuyên qua, cuối