Có người xông tới phía dưới Tụ Tiên lầu, hướng về phía chưởng quầy kêu la, chưởng quầy lập tức phái tiểu nhị lên lầu tiếp đón,“Khâm sai đại nhân muốn trưng dụng tửu
lâu, thỉnh các vị khách quan sớm lảng tránh cho kịp, ngày khác lại đến.”
Mọi người có chút mất hứng đứng dậy rời đi, Tĩnh thiếu gia lại không động
đậy, ngồi vững như núi, tiểu nhị kia tiến lên cúi chào thở dài.
Tĩnh thiếu gia cười nhẹ, ném một thỏi bạc,“Nơi này ngươi không cần phải xen vào, khâm sai nếu tức giận, có ta lo liệu.”
Tiểu nhị nhìn hắn tôn quý vô cùng, khí chất lãnh ngạo, nhất thời không dám
nói cái gì , cúi lạy một cái, chính xác liền lui xuống.
Hảo hán
không để tâm thiệt thòi trước mắt, nếu không được, sai dịch tự nhiên sẽ
đuổi hắn đi, mình tội gì đắc tội hắn. Tiểu nhị than thở lui xuống đi.
Lúc này xe ngựa đến phía dưới tửu lâu, Tô Mạt nằm úp ló ra ngoài xem, chỉ