Tô Mạt lại cố đuổi theo bướm, một chút cũng không để ý tới nàng.
Trong đình đại tiểu thư suy nghĩ xuất thần, nghe âm thanh của Tô Mạt tim như bị đao cắt.
Nếu nhắm mắt lại, cơ hồ là không kém bao nhiêu, chính là tứ muội muội từ
trước đến nay thật cẩn thận, nói chuyện cũng không dám lớn tiếng, chưa
bao giờ bừa bãi cười như vậy.
Nàng cúi đầu lau lệ, sau đó đứng dậy, hành lễ nói:“Tổ mẫu, ta đi về trước .”
Thanh âm của nàng lạnh lùng , không có một chút tình cảm, mọi người cũng đều đã quen.
Lão phu nhân nhìn nàng một cái, thản nhiên nói:“Nhu nhi, mặc kệ như thế
nào, bây giờ hay là sau này. Không ai có thể vì người khác lưng cả đời
gánh nặng. Sống chết có số.”
Đại tiểu thư cười lạnh, đã không có hy vọng , chính là thản nhiên nói:“Chính là cháu gái không được yên tam thoải mái.”
Nàng kéo làn váy thật dài, đi rất chậm, lưng thẳng, thân hình nhỏ gầy dường như bị gió thổi đi.
Tam tiểu thư bĩu môi, châm chọc nói:“Giả bộ thanh cao thiện lương, Tô Mạt
bị hại chết, chẳng lẽ nàng không có phần? Độc nương trừ bỏ nàng, muốn