Lão phu nhân cho
người cầm khăn lông đến, đem Tô Hinh Nhi ôm vào khoang thuyền, cũng bảo
người ta ngừng hát hí khúc, kêu đại phu tiến lên chẩn trị cho Tô Hinh
Nhi.
Bận bịu một hồi xong xuôi, bởi vì là cuối tháng tám, nước
dưới sông lạnh lẽo, Tô Hinh Nhi có chút cảm lạnh, đại phu kê đơn, còn
cho cả loại thuốc giải nhiệt tránh bị sốt.
Lão phu nhân nhìn Tô Mạt liếc mắt một cái, hỏi Tô Hinh Nhi,“Rốt cuộc sao lại thế này?”
Tô Hinh Nhi cắn môi không nói lời nào,“Không, không có việc gì.”
Nàng ta không nói Tô Mạt đương nhiên cũng không mở miệng.
Nếu chính mình là tiểu thư của Tô gia, lão phu nhân khả năng muốn sửa trị mình , đáng tiếc, hiện nay mình không phải.
Bên trên còn có Tĩnh thiếu gia kia.
Đương nhiên, lão phu nhân nếu coi nàng là có ý định giết người ra làm lí do,