Luôn luôn đứng cạnh
canh gác cho nàng là Tĩnh thiếu gia thân hình cực nhanh, bay xẹt qua, ôm lấy Tô Mạt, mũi chân nhẹ nhàng điểm trên mặt nước, giống như chuồn
chuồn lướt nước, tư thế tuyệt đẹp đáp lên bờ.
Thị vệ tùy tùng đi theo đồng thanh reo hò tán thưởng.
Tô Mạt kinh hồn chưa định thần, túm lấy áo hắn,“Ngựa chết tiệt, dám khi dễ ta. Vừa rồi gạt ta, làm bộ hiền lành.”
Tưởng là giống như Tĩnh thiếu gia mới vừa rồi cưỡi qua, con ngựa kia lúc bắt
đầu rất lành tính, lúc Tĩnh thiếu gia xuống ngựa nó còn có thể bảo trì
đi được hai bước, lúc nó bắt đầu chạy liền không để Tô Mạt vào mắt ngay.
Tĩnh thiếu gia nhìn biểu tình quật cường căm giận trên mặt nàng, cười nói:“Muốn trút giận thế nào đây?”
Tô Mạt hừ nói,“Ta nhất định phải học bằng được cưỡi ngựa, ngày ngày cưỡi nó!”
Trong giọng nói biểu lộ khí thế bừng bừng, dáng điệu hiên ngang,“Lại đặt ta
ngồi lên đi, ta cũng không tin không hàng phục được nó.”
Tĩnh