Tô Mạt định nói chuyện, nhìn thấy hắn như thế, thiếu chút nữa nghẹn chết, đôi má nàng đỏ bừng, xoay người chạy ra ngoài.
Kim Kết lập tức đi theo nàng, Lăng Nhược vì là hộ vệ cho nên ở trong nhà
này cơ bản không có chuyện của nàng ta nên có phần mừng rỡ đến phát
ngốc.
Liễu Đại gọi hai bà mụ mụ là quản gia trong phủ đến gặp Tô
Mạt, một là thê tử của hắn, còn người kia là tiểu di tử ( cô em vợ),
Liễu Đại mụ mụ, Liễu nhị mụ mụ, cũng rất dễ nhớ a.
Tô Mạt hỏi một chút về tình hình của thôn Lục Liễu.
Liễu Đại bẩm báo một cách tường tận mọi chuyện không bỏ sót bất cứ chuyện gì.
Thôn Lục Liễu có 943 mẫu ruộng có thể canh tác, có nửa ngọn núi, sau hắn lại lấy một mảnh đổi với người chủ đối diện, hiện tại cả một ngọn núi đều
là của bọn họ. Trên núi trồng toàn cây, còn khai thác một vườn trái cây.
Tô Mạt lại hỏi thêm về hai cái thôn trang bên cạnh, đặc điểm của thôn