Tô Nhân Vũ tự mình
đưa Tô Mạt trở về phòng thay quần áo, trên đường nhịn không được
hỏi:“Mạt nhi đi nơi nào chơi? Thú vị không ? Có mệt hay không?”
Nhìn thấy trước đây Quốc Công gia luôn nghiêm mặt nay thế nào lại dong dài
như nữ nhân thế, Tô Mạt không khỏi cười thầm, cười trả lời:“Rất vui, một chút cũng không mệt, về sau còn muốn đi nữa.”
Tô Nhân Vũ nhịn không được hỏi:“Về sau có thể dẫn ta cùng đi mở rộng kiến thức được không?”
Tô Mạt mỉm cười,“Vậy xem ngài có đủ tư cách hay không đã!”
Bí mật của nàng cũng không thể tùy tiện nói cho người khác nghe.
Thân hình Tô Nhân Vũ dừng một chút, lập tức đuổi kịp, cười nói:“Phải như thế nào mới đủ tư cách?”
Lúc nói chuyện đó thì đã đến trước cửa, Kim Kết giúp đỡ Tô Mạt hạ kiệu, Lan Như cùng Hoàng Oanh sớm chờ ở nơi đó, hành lễ với Quốc Công rồi bước
lên phía trước đỡ Tô Mạt.
Tô Mạt quay đầu nhìn Tô Nhân Vũ cười
cười, dưới ánh đèn lồng chiếu rọi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Mạt xinh