Tô Mạt đứng ở trên
đường hành lang, trong lòng ôm một đồ vật, nhìn thấy hắn mặc trung y
chạy đến, vẻ mặt mừng như điên, nàng cúi đầu xuống phì cười, lại nhìn
thấy hắn để chân trần lại ướt sũng .
Nay đã là cuối tháng 10, mặt đất lạnh cóng, không nhịn được quan tâm nói:“Trời lạnh như thế sao Quốc Công lại đi chân trần?”
Tô Nhân Vũ bây giờ mới phát hiện ra mình không có đi giầy, hơn nữa quần áo không chỉnh tề, bộ dáng nhếch nhác, vội nói:“Ngươi đi thư phòng chờ
ta.”
Nói xong vội vàng trở về, cũng không xỏ tất, bất chấp lau chân, liền đem giầy đeo vào, lại khoác áo vào.
Hỉ Thước vội hầu hạ hắn chỉnh y phục, Tô Nhân Vũ nói:“Ngươi đi hâm nóng chén sữa bò đưa tới cho nha đầu kia uống.”
Hỉ Thước vội đi.
Tô Nhân Vũ bước nhanh đến thư phòng, bên trong chỉ đốt có một chiếc đèn
lồng, không phải rất sáng, bóng dáng nho nhỏ của Tô Mạt ở dưới đèn thu