Hoàng Phủ Giác đột nhiên nói:“Muốn hay không thỉnh nhị ca đến?”
Thái tử nhíu mi, lạnh lùng nói:“Một khi ngươi đã hảo tâm như vậy thì đi thỉnh là được rồi.”
Nói xong phẩy tay áo bỏ đi, Tô Trì vội đuổi theo.
Tô Mạt trong lòng hừ lạnh, Tĩnh thiếu gia của nàng, mới không thèm đi đâu.
Đoàn người ngồi kiệu đi Thanh Âm cung, nơi đó có treo loại đèn cung đình
lộng lẫy, lụa trắng bồng bềnh, hương thơm nhẹ nhàng dịu mát, tiếng đàn
du dương.
Tô Trì dẫn đầu nhóm huynh đệ tỷ muội Tô gia tiến lên
khấu kiến hoàng đế, hoàng đế thân thiết nâng hắn dậy, cười nói:“Phái
người đi đưa thư chưa?”
Lời này vốn nên do Tô Nhân Vũ quan tâm,
hoàng đế nói như thế, tỏ vẻ hắn đối với đám trẻ con Tô gia như giống với con ruột của chính mình.
Tô Trì thụ sủng nhược kinh, vội hỏi:“Hồi bẩm bệ hạ, đã phái người đi rồi.”
Hoàng đế nhìn về phía Tô Nhân Vũ,“Sau khi bọn họ đến đây, trong cung sẽ náo nhiệt hơn. Nhất là nha đầu Tô Mạt này.”
Hắn hướng Tô Mạt vẫy vẫy tay, cười khoan dung,“Nha đầu, lại đây.”
Tô Mạt tiến lên hành lễ, Tô Nhân Vũ dắt bàn tay nhỏ bé của nàng, thân thiết nói:“Có mệt hay không?”
Tô Mạt lắc đầu, lại cảm tạ hắn quan tâm.
Hoàng đế thấy nàng da dẻ mịn màng, lông mi vừa dài vừa dày, cặp mắt to đen