Tĩnh thiếu gia chậm
rãi mở mắt ra, che giấu đi một tia mệt mỏi trong mắt, khôi phục ánh mắt
trong vắt, mỉm cười nói:“Sợ bị nàng vượt qua a.”
Tô Mạt toát mồ hôi lạnh, cho dù nàng suốt ngày không ngừng tu luyện, cũng không thể đuổi kịp hắn . Hắn không cần để ý như vậy a.
Nàng lôi kéo hắn nhảy xuống giường,“Đi ra ngoài đi một chút. Ngắm vườn hoa của chúng ta một chút.”
Tĩnh thiếu gia thuận theo đi ra ngoài, thời điểm bước xuống giường lại bị
lảo đảo một chút, thiếu chút nữa nghã, ôm Tô Mạt đè sát lên cái tủ bằng
gỗ bên cạnh tường.
Tô Mạt hoảng sợ, nghi hoặc nhìn hắn,“Ngươi, ngươi sao vậy ? Bị bệnh sao?”
Vừa nói vừa kéo tay hắn bắt mạch.
Tĩnh thiếu gia cầm tay nhỏ bé của nàng, cúi đầu, để lên cái trán của nàng:“Không, ta chọc nàng thôi.”
Nói xong nở nụ cười lang lảnh, Tô Mạt thấy hắn trung khí mười phần, không
giống bộ dáng của người có bệnh, nghĩ chính mình lo lắng quá nhiều rồi,