Tô Mạt tóm được hắn hiện nguyên hình cười hắc hắc nói:“Tĩnh thiếu gia, ngươi nói dối nga!”
Tĩnh thiếu gia cứng người ngay lập tức, mặt cứ thế cũng đỏ lên .
Gương mặt bạch ngọc như hoa sơn trà của hắn lúc này đỏ ửng, quả thật nếu đem
so sánh với ánh hào quang rực rỡ của mặt trời trên kia cũng thật giống
nhau, da thịt trong sáng nhợt nhạt của hắn đỏ lên cơ hồ làm người ta
nhìn thấy được từng sợi tơ máu.
“Ha ha!” Tô Mạt nghiêng nghiêng
đầu, cười hớ hớ nhìn hắn, hắn né tránh ánh mắt của nàng, tầm mắt nhìn về phía bên kia, hắn dám nói nhận biết bằng nội lực, chính là ở nói dối
chứ gì.
Tĩnh thiếu gia bất đắc dĩ cười khổ, nhìn nàng một cái,“Tiểu nha đầu, nàng càng ngày càng tệ .”
Tô Mạt hì hì cười ôm cánh tay hắn lắc lắc,“Tĩnh thiếu gia, thời điểm ngươi thẹn thùng thật đáng yêu a!”, sắc mặt Tĩnh thiếu gia càng ngày càng đỏ, lửa trên mặt đốt liên tục theo hai má hồng đến tận bên tai, lại hồng