Chỉ cần còn có Tô quốc Công, sự uy hiếp liền tồn tâij, như vậy không ai dám xâm phạm Đại Chu một bước.
Hắn Hoàng Phủ Cẩn, căn bản là sẽ không có tác dụng nữa.
Hắn cứ nghĩ là hiện tại hoàng đế không coi trọng hắn, chờ khi có chiến sự, sẽ còn có thời cơ phất lên sao chứ ?
Buồn cười.
Tô Trì phủi phủi quần áo, kéo cửa ra, bước đi ra ngoài.
Hoàng Phủ Cẩn ôm Tô Mạt nhảy ra ngoại viện, chỉ vài động tác mau lẹ, như cơn
gió mát vờn mây, bay qua chỗ bờ giậu bên trong hồ sen, trung gian hồ sen có đậu một con thuyền thuyền nhỏ, hai người dừng lại ở trên đó.
Thuyền nhỏ hơi hơi lắc lư một cái, tràn ra một vài tầng gợn sóng, trên mặt
nước nổi trôi một vài cánh bèo, còn có cánh hoa sen tàn phai của năm
trước.
Tô Mạt nhìn sắc mặt băng hàn của hắn, bạc môi nhếch lên,
cười cười, chọc hắn nói:“Hắn bất quá là hổ giấy, doa ta thôi, không dám
thật sự làm cái gì đâu. Ngươi không cần quá lo lắng.”
Hoàng Phủ