Hình chưởng quầy lập tức nghĩ đến khế ước, liền nhanh chóng đi nha môn công chứng lập hồ sơ.
Tô Mạt nhìn hắn viết chữ, chậm rì rì nói:“Hình chưởng quầy buôn bán ở đây lâu năm rồi?.”
Hình chưởng quầy gật gật đầu xem như cam chịu, hắn ngẩng đầu nhìn Hoàng Phủ
Giác liếc mắt một cái,“ Cửa hàng của vị công tử này không có ở nơi này?”
Hắn không có ấn tượng về người này, mới vừa rồi vội vã cũng không chú ý
tới. Bây giờ sực nhớ ra mới để ý hỏi nhưng Hoàng Phủ Giác cười mà không
nói.
Tô Mạt ghé vào trên quầy nhìn Hình chưởng quầy viết chữ,
nói:“Chúng ta thiếu một chưởng quầy, không biết Hình chưởng quầy có
nguyện ý hay không lưu lại giúp chúng ta?.”
Hình chưởng quầy giậc mình một chút, một giọt mực lớn liền nhiễm lên giấy, che mất mấy chữ,