Tô Mạt nhíu mi, hắn mới nhiêu tuổi chứ, cứ có chuyện hay không có chuyện cũng đều uống rượu?
Mượn rượu tiêu sầu?
Nàng chạy như bay về hướng sau viện, dọc đường xe ngựa chở đồ đem qua đang
đậu ở đây, trong viện có nhiều mụ mụ làm việc nặng và nha hoàn.
Bởi vì hắn chưa thành gia, lại không có mẫu thân, cho nên cũng không có bao nhiêu người.
Nay Lăng Nhược tỷ muội, A Lí ba người họ đều đi theo nàng, sợ rằng người bên hắn càng ít hơn.
Lăng Nhược dẫn Tô Mạt tới góc sâu trong vườn tìm được hắn, hắn đang ngửa mặt lên nhìn hòn giả sơn, trong tay cầm theo một bình rượu, mùi rượu tràn
ngập, trộn với mùi hoa, có hương vị khác biệt.
Nhưng hôm nay
trong lòng Tô Mạt không rảnh để thưởng thức, nàng nhún người một cái
xông lên, một cước hung hăng đá về hướng bình rượu của hắn.
Hoàng Phủ Cẩn nhẹ xoay thân, nâng tay cầm lấy chân của nàng, mảnh khảnh vừa
đủ một nắm tay, hắn mở to cặp mắt tối đen, cặp mắt đó bị mùi rượu như