Tên ăn mày chắp tay,“Thỉnh phân phó.”
Tô Mạt đứng dậy,“Trước hết mời các huynh đệ ăn cơm no, bữa cơm này không
tính vào mười con gà, hết thảy tính của vào phần của ta.”
Tên ăn mày hưng phấn mặt mày rạng rỡ,“Được rồi, ta đi tiếp đón các huynh đệ.”
Tô Mạt nói:“Hôm nay các ngươi còn phải tiếp tục diễn trò, sáng mai ta còn
có nhậm vụ mới giao cho các ngươi. Mỗi lần làm một nhiệm vụ, mỗi người
thưởng cho một bữa thịt, gà vịt cá bò dê tùy ý chọn, ghi sổ. Ăn không
hết năm sau ăn tiếp.”
Tên ăn mày hưng phấn lăn vài cái trên mặt đất, lập tức chạy vội xuống lầu.
Càn Thanh cung của Hoàng đế, Long Tiên Hương khiến cho người ta như say như mê.
Hoàng đế tựa nghiêng vào chiếc ghế dựa, cùng Tô Nhân Vũ, Tống tả tướng vài người bọn họ nói chuyện.
Lúc này tiểu thái giám tới bẩm báo,“Bệ hạ, ngũ điện hạ cầu kiến, nói là vì
chuyện của Thiên Ngoại Lái Hương có người đến làm loạn mà đến.”
Hoàng đế cười cười, nhìn Tô Nhân Vũ, Tống tả tướng liếc mắt một cái,“Xem ra