Nàng tiếp tục cười nhẹ rồi nói:“Mà Trần Lượng dựa vào danh tiếng của ngươi đến cướp đoạt cửa
hàng của ta, còn đoạt cả ngự ban thưởng ngọc bội của ta. Ngươi nghic hắn lấy cái kia làm gì? Khẳng định có mưu đồ. Nói không chừng là các ngươi
Tống gia muốn mưu phản......”
“Tô Mạt, ngươi ngậm máu phun người!”
Tống Dung Hoa bị nàng làm cho tức giận đến sắc mặt xanh mét, hai mắt trợn lên.
Tô Mạt cười cười,“Tống tiểu thư đây là bị người ta nói trúng tim đen rồi sao, thẹn quá hóa giận ?”
“Ngươi đốn mạt, ngươi mới thẹn quá hóa giận, ngươi mới muốn tạo phản, chúng ta Tống gia là hoàng tộc, là nương gia( nhà mẹ đẻ) của hoàng quý phi, là
nhà ngoại của thái tử, chúng ta căn bản không cần tạo phản cũng có thể
hưởng vinh hoa phú quý mãi mãi, chúng ta cần gì tạo phản?”
Thấy nàng ta lúc này còn có thể nói ra lời nói hoàn chỉnh, Tô Mạt nhận ra nàng ta cũng không phải thật không đầu óc.
Cười cười,“Điều này không khiến ta nói, đều phải nghe theo bệ hạ. Tống gia
các ngươi có thể sai khiến Kinh Triệu Doãn đến phong bế cửa hàng của ta, chẳng lẽ không có thể sai khiến hắn làm cái khác sao? Tỷ như xông vào