Tô Nhân Vũ đứng ở dưới hành lang, nhìn Tô Mạt một thân hắc y, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như
tuyết thanh tú xinh đẹp cùng Hoàng Phủ Cẩn cước bộ không tiếng động đi
ra ngoài, trong lòng như có cảm giác làm bể bình ngũ vị (năm vị (chỉ các vị ngọt, chua, cay, đắng, mặn).
Nữ nhi khi nào thì mới có thể mở rông trái tim tiếp nhận hắn chứ?
Tô Mạt đi được vài bước, thì nói với Hoàng Phủ Cẩn:“Cẩn ca ca ở bên ngoài chờ ta một chút.”
Hoàng Phủ Cẩn chỉ biết thời điểm nàng gọi hắn Cẩn ca ca, bình thường thời
điểm là muốn làm cho hắn không bực dọc, nhưng hắn không thể cự tuyệt.
Hắn đi phía trước, nghe Tô Mạt quay thân nhào về phía sau, kêu lên một
tiếng,“Cha, ta sẽ nhanh chóng trở về thăm người cùng đại tỷ. Cha không
cần nhớ ta đâu.”
Hoàng Phủ Cẩn tăng nhanh bộ pháp đi ra ngoài.
Trái tim trong lồng ngực Tô Nhân Vũ quả thực như bị thứ hạnh phúc làm căng